==> NOTE <==

 

 Dù rất muốn được tiếp tục Edit bộ “Chỉ cần có tiền, ta yêu!”

nhưng mà vì một số lí do cá nhân mà ta cũng đành lực bất tòng tâm

Bộ này vẫn sẽ tiếp tục được Dịch và Edit từ Chap 60 bởi nàng Maroon và DuDu:

 http://xmydux.wordpress.com/

 

Các nàng hãy vào website đó để theo dõi và ủng hộ các nàng ấy nha

Cảm ơn các tình yêu đã luôn theo dõi và động viên ta trong suốt thời gian vừa qua! Yêu các nàng nhiều! :X

 Bye~ Bye~ ^^

Đăng tải tại Chỉ cần có tiền | 3 phản hồi

Chỉ cần có tiền, ta yêu! – Chap 59

Chương 59: Thân phận lo âu, nghi hoặc trùng điệp

                                                (Edit: DuDu)

 

 

Vốn tưởng rằng ngồi chung một con thuyền với Hiên Viên Tiêu, chúng ta sẽ làm cho con thuyền này nát tươm nát tành, kết quả là vẫn bình an vô sự, hắn không chỉ không chủ động xuất kích đối phó với ta, ngay cả những lần tình cờ chạm mặt hắn đều ngoảnh mặt làm ngơ, xoay người bước đi.

Đối với hành vi quỷ dị của hắn ta thật sự khó có thể lý giải, hắn đối với ta, hoặc nói chính xác hơn, hắn với Thượng Quan Lăng rốt cuộc là loại tình cảm gì?

Vốn dĩ là chán ghét “Ta”, hiện tại thì sao? Ta, thứ nhất là không thích hắn, thứ hai là còn cố gắng làm mối cho hắn cùng Sở Sở, hắn còn cái lý do gì mà cứ thấy ta là lại chán ghét như thấy ôn dịch chứ?

Ai, không hiểu a không hiểu, tâm tư người này thật sự quá thâm ảo .

Đông Phương Cửu đẩy cửa bước vào, cười nói:“Có chuyện gì mà Tiểu Lăng nhi thở ngắn than dài vậy?”

Ta nắm chặt hai tay, ngẩng đầu lên nhìn Đông Phương Cửu nghiêm túc nói:“Lần sau tới nhớ gõ cửa!”

“Ta có gõ.” Có điều rất nhẹ thôi, nhất định là nàng không nghe thấy. Đông Phương nheo mắt cười cười.

“Tìm ta có chuyện gì?”

“Lăng nhi, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ về nhà .”

“Đi đi, đó là nhà ngươi, không phải là nhà ta!” Tên ngốc Đông Phương Cửu này lại bắt đầu giở thói buồn nôn, ta phải chuẩn bị phòng ngự thật tốt.

Đông Phương Cửu mím môi cười, nói:“Được rồi, tới phòng nghị sự đi, ta sẽ chờ nàng.”

Ta còn đang lưỡng lự, đã bị Đông Phương Cửu kéo tay lôi đi.

Hiên Viên Tiêu nhìn thấy Đông Phương Cửu nắm tay ta tiến vào liền buông chén trà xuống, Thập Tứ phía sau vẫn đứng thẳng tắp.

“Công chúa!” Ất nhìn thấy ta, khuôn mặt nở một nụ cười.

“Ất nha, lần sau bảo vệ cửa phòng ta cho tốt , bằng không sẽ có người lén lút tùy tiện tiến vào !” Lời này đương nhiên là nói cho Đông Phương Cửu nghe, dùng dư quang liếc mắt một cái, thế nhưng sắc mặt hắn không có tí xíu giận dữ nào. Tên ngốc này thật sự không thể cứu được! Hắn rốt cuộc có hiểu thế nào gọi là nói móc không a?!

Ất nhìn Đông Phương Cửu, ánh mắt cũng không lộ ra điều gì, chỉ nói “Vâng”.

Đợi ta tìm chỗ ngồi thoải mái xong, Đông Phương Cửu vẫn giữ ý cười nhìn Hiên Viên Tiêu nói:“Hiên Viên huynh giờ có thể đem chuyện Sở Sở bị trúng độ nói tường tận cho chúng ta được chưa.”

Hiên Viên Tiêu hơi nhướng mày, nhìn chòng chọc vào khuôn mặt đang nở nụ cười của Đông Phương Cửu, đôi mắt sắc vàng cực lạnh, khẩu khí khó chịu nói:“ Lúc Sở Sở ở Ngôn quốc đã bị trúng độc.”

“Làm sao ngươi biết ?” Ta hỏi như vậy không phải vì không tín nhiệm Hiên Viên Tiêu, với tính cách người này, hắn sẽ chẳng thèm bịa đặt ta làm gì, chỉ là ta thực sự không thể hiểu nổi vì sao lúc Sở Sở cùng hắn lên thuyền trở về Ngọc quốc vẫn còn cực tốt, hơn nữa tại sao đám người ở Ngôn quốc lại phải hạ độc Sở Sở?! Không bằng hạ độc ta còn có thể tin.

“Ở trên thuyền của ta không ai dám động đến nàng.” Hiên Viên Tiêu cau mày không hờn giận trả lời ta.

Đông Phương Cửu nói chen vào một câu:“Sau khi Sở Sở trở lại Ngọc quốc cơ thể ngày càng tiều tụy, nhưng các ngự y chuẩn bệnh lại cực kì nhất trí, đều nói nàng cũng không đáng lo ngại.”

Ta nghiêng đầu nhìn về phía Ất, Ất trầm mặc gật đầu.

“Nhưng ta vẫn nghĩ không ra, vì sao kẻ đó ai không đầu độc lại muốn đầu độc Sở Sở?”

Hiên Viên Tiêu cười lạnh một tiếng nhưng không nói gì, Đông Phương Cửu khẽ lắc đầu, thở dài nói:“Lăng nhi, người kẻ đó muốn đầu độc chính là nàng a!”

Ta đột nhiên giật mình, hơn nửa ngày sau mới vội vàng truy vấn Đông Phương Cửu:“Vậy thì vì sao Sở Sở lại trúng độc ?”

Đông Phương Cửu cười khổ nói:“Lăng nhi, ta cũng không phải là vị tỷ tỷ tu đạo của nàng, làm sao biết rõ hết được.”

“Vậy thì vì sao có người muốn hại ta?!” Thượng Quan Lăng thật sự bị nhiều người hận như vậy sao? Tất cả mọi người đều hận ta không thể chết?……

“ Đắc ngọc giả, chưởng càn khôn.” Đông Phương Cửu U xa thẳm gằn sáu chữ.

Cái gì?! Đều tại lão hồ ly Vô Ngôn kia! Nếu không phải do cái thần chỉ cứt chó của hắn, ai sẽ đối với Ngọc quốc ta như hổ rình mồi?! Ai sẽ ngấm ngầm hạ độc thủ với ta?!

Ta khóe miệng co vào, lại hỏi:“Vậy sao thần chỉ ta đây nói lại không có ai tin?” Sợ bọn họ quên mất ta lặp lại câu nói của mình hôm trước,“Chính là câu ‘Ngôn niệm quân tử ôn kì như ngọc’!”

Đông Phương Cửu ảm đạm cười:“Lăng nhi không phải muốn ám chỉ ‘Ngọc’ ở Ngôn quốc chứ?”

Ôi chao? Hắn hiểu nha, ta vội vã gật đầu.

“Ngươi cho rằng Âu Dương Vân mấy ngày nay rất tốt?!” Hiên Viên Tiêu bỗng chốc phun ra một câu, hàn khí bức người.

Ta nghe xong cũng cả kinh, buột miệng nói:“Hắn cũng bị kẻ khác ám toán ?” Không thể nào? Vậy mà hắn còn bớt thì giờ đến tra tấn ta?!

Hiên Viên Tiêu khẽ nhắm hai tròng mắt sắc vàng, không trả lời ta. Ta ngược lại nhìn về phía Đông Phương Cửu, Đông Phương Cửu bất đắc dĩ cười nói:“Ngôn quốc còn có một vị đại quốc sư mà.”

“Nga.” Ta như vừa tỉnh mộng, hai mắt sáng choang như đèn, dán mắt vào hai người bọn họ. Nghĩ đến đây ta lại cảm thấy có điểm không đúng, Ngôn quốc bị người khác theo dõi, nhưng mà theo biểu hiện của Đông Phương Cửu với Hiên Viên Tiêu, lại không giống như là bọn hắn làm, như vậy thì Kim quốc cùng Lương quốc cũng bị loại bỏ, vậy, vậy rốt cuộc là kẻ nào đã làm những chuyện này?!

“Lăng nhi, không nên cau mày.” Đông Phương Cửu sủng nịnh nói.

“Nga.” Ta đáp lại một tiếng rồi lại ngẩng đầu hỏi hắn:“Là người Dực quốc làm?”

Dực quốc, nơi nhỏ như lòng bàn tay, vốn thuộc Ngọc quốc.

Đông Phương Cửu cùng Hiên Viên Tiêu đều cực kinh ngạc, đồng loạt nhìn về phía Thượng Quan Lăng, Hiên Viên Tiêu rốt cuộc nhịn không được , lớn tiếng chất vấn:“Ngươi rốt cuộc là ai?!”

Đông Phương Cửu lúc này ngây người, trong lòng run lên, vội vã nói chen vào một câu, ngăn Hiên Viên Tiêu lại:“Hiên Viên, Lăng nhi là Ngọc quốc trưởng công chúa, nàng trước tiên hoài nghi Dực quốc rất có đạo lý !” Hắc mâu của Đông Phương Cửu gắt gao nhìn chằm chằm vào Hiên Viên Tiêu, lông mày nhíu lại, đôi mắt bao hàm thâm ý đều ám chỉ Hiên Viên Tiêu không được lỗ mãng.

Ta ngơ ngẩn nhìn biểu tình quái dị của Đông Phương Cửu cùng Hiên Viên Tiêu, trong lòng bất ổn . Hiên Viên Tiêu chất vấn rốt cuộc có ý tứ gì? Hắn chẳng lẽ đã phát hiện được điều gì? Chẳng lẽ là Âu Dương Vân nói cho bọn họ?! Không phải đi……

Trong nhất thời bầu không khí trở nên đặc lại.

Thật lâu sau, Đông Phương Cửu phá vỡ yên lặng, trấn an ôn nhu nói:“Tóm lại Lăng nhi nàng phải luôn luôn cẩn thận, không thể hành sự một mình, bây giờ nàng là người nguy hiểm nhất .” Tiếp theo lại giả như phong thái quyến rũ, nhỏ nhẹ nói,“Hay là Tiểu Lăng nhi cục cưng muốn đi cạnh ta mới an toàn!”

“Xí –” Ta mới không cần với đại hôi lang háo “Sắc” nhà ngươi ở cùng một chỗ!

===

Chính ngọ hôm sau, dưới chân Cửu Trọng SơnLương quốc.

Đám người Cửu vương phủ sớm đã chầu chực dưới chân núi, trong đó ta chỉ biết mỗi một người là hoàng sam nữ tử, Y Y, tú bà của Ngôn quốc Chí Tôn phường, tâm phúc của Đông Phương Cửu.

Mặc kệ những cái khác, ta xoay người phân phó Ất:“Ất, ngươi mau trở về nhanh chóng đưa Sở Sở tới đây, chúng ta sẽ lên Cửu Trọng Sơn chào hỏi ma y trước.”

“Vâng!” Ất khom người đáp.

“Khoan đã –” Ta gọi Ất lại, suy nghĩ một chút rồi nói:“Cửu Trọng Sơn có chín đỉnh núi, ma y hẳn là ở nơi cao nhất trên đỉnh Cửu Trọng Sơn.”

“Thuộc hạ hiểu rồi!”

“Ân, đi nhanh về nhanh!”

===

Đông Phương Cửu nói đường lên Cửu Trọng Sơn mặc dù không dốc lắm, nhưng lại chật chội quanh co, dắt ngựa cũng không thể đi được, hắn bèn đề nghị mọi người để ngựa dưới chân núi, đi bộ lên.

Tên thất phu Hiên Viên Tiêu ỷ mình có công phu, không thèm đếm xỉa đến mọi người, tự mình thi triển khinh công leo núi, Tiểu Thập Tứ nhà hắn cũng chỉ có thể gắng sức bám theo sau, không hề oán hận nửa câu.

Ta vốn dự định sai người chuẩn bị kiệu trúc nâng lên trên núi, bằng không dựa vào thể chất loại trạch nữ ta đây chắc đến cả đời mới có thể bò lên trên đỉnh núi. Ai ngờ ta còn chưa mở miệng, đã cảm thấy eo bị siết lại, thanh âm của tên ngốc Đông Phương Cửu kia vang lên như sấm đánh bên tai. Hắn ôm ta cùng “bay”. Đừng nói cước lực của tên ngốc Đông Phương Cửu kém xa so với Hiên Viên Tiêu, ngay cả khi hắn vác theo một đại phiền toái như ta cũng không rớt lại phía sau nhiều lắm.

Chưa đến nửa canh giờ, cảnh vật trước mắt càng trong trẻo khoáng đạt hơn, ta cảm thấy cũng sắp tới nơi, vì vậy càng thúc giục mọi người đẩy nhanh cước bộ.

Đăng tải tại Chỉ cần có tiền | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chỉ cần có tiền, ta yêu! – Chap 58

Chương 58: Yêu là trước kia, phiền là hiện tại!

(Edit: Sunshine | Vivien Levy)

Nguồn: Blog Sunshine | Vivien Levy trên WordPress hoặc Blog Sunshine | Vivien Levy trên 360 plus

 

Tất cả dường như đều cùng đồng loạt hỏi ta một câu giống hệt nhau — ta làm thế nào mà biết được Ma Y hiện đang ở Cửu Trọng Sơn của Lương quốc chứ.

Quả nhiên là vui quá hoá buồn a?

Ha ha, thế nhưng cũng quá coi khinh bản lĩnh của mẹ kế ta rồi, dựa vào cái lưỡi liến thoắng của ta thì thiếu gì mấy cái lời nói dối?!

Do đó mà ta kể trong một đêm phong hoa tuyết nguyệt…… Khụ khụ……@#¥……*¥##@[*&……

Sau cùng tóm lại chính là, ta với một mỹ nữ tỷ tỷ đã tu đạo hơn hai trăm năm có giao tình không nhỏ, tỷ tỷ này lại có năng lực tiên tri, là nàng nói cho ta biết tăm tích của Ma Y đấy, bởi nàng đoán ta sẽ có ngày phải thỉnh cầu Ma Y, nên mới đem hành tung Ma Y sớm nói cho ta biết. Kỳ thực, người mà ta luôn miệng kêu “Tỷ tỷ” chính là một ta nữa, điểm ấy ta tin Âu Dương Vân chắc chắn hiểu được .

Tất nhiên với một con “Sói” và một con “Hồ ly” a, dám chắc sẽ không dễ dàng mà hoàn toàn tin vào cái lý do thoái thác của ta đâu, thế là liền hỏi ta hành tung của tu đạo tỷ tỷ, ta đây làm sao mà nói được a, vì thế, ta bảo rằng nàng thích vân du tứ hải, hơn nữa nói không chừng nàng đã sớm đứng vào hàng thần tiên rồi cũng nên!

Bọn họ đều á khẩu không nói thêm được gì, chỉ có Âu Dương Vân là liếc mắt nhìn ta với một thâm ý khác, đối với hắn cũng không thấy sợ, nên ta cứ thế hung hăng mà nhìn lại hắn.

Vậy là, trải qua một cuộc “Hội nghị đại biểu toàn dân” cùng nhất trí thông qua, vào ngay ngày hôm sau đúng chính ngọ(giữa trưa) giương buồm xuất phát thẳng tiến Cửu Trọng Sơn của Lương quốc.

===

Hôm sau, tại bến tàu Vân Kinh.

“Công chúa, chúng ta lên chiếc thuyền nào bây giờ?”

Phía sau truyền đến tiếng Ất nhỏ giọng hỏi, ta ngoảnh lại cười với hắn: “Chúng ta ngồi thuyền ngươi đem tới là được rồi.”

Ất hơi nhíu mày, có phần khó xử nói: “Công chúa, thuộc hạ ngồi thuyền tới…… không có.”

“Ah……” Ta gật gật đầu, tiếp tục từ tốn tiến về phía trước, đi tới thuyền rồng có quốc huy rực rỡ của Kim quốc liền bước tránh qua.

Một người đi qua sát bên ta mang theo một cơn gió, sau cùng còn phất tay áo hừ lạnh với ta một tiếng.

Hừ cái gì mà hừ! Sẽ không thèm ngồi thuyền của ngươi đâu!

Ta chỉ vào một con thuyền khác mang chữ “Cửu” to tướng đang lay động trong gió, nghiêng đầu khẳng định với Ất: “Đi, chúng ta lên chiếc thuyền này! Con thuyền này nó càng lớn, càng xa hoa, càng thoải mái, lại càng an toàn!” Ta xoay người khẽ liếc Hiên Viên Tiêu đang phẫn nộ trừng mắt nhìn ta, cố ý khuếch đại âm lượng khiêu khích nói, “Quan trọng là trên con thuyền này không có – cái người trông chướng mắt a!”

Kim mâu Hiên Viên Tiêu lửa giận dâng lên cuồn cuộn, sải từng bước dài đi tới lạnh giọng hỏi: “Thượng Quan Lăng, ngươi nói cái gì?!”

Ta cười hì hì với hắn, bĩu môi nói: “Lời hay không nói hai lần!” Vung tay lướt qua hắn hướng thuyền Đông Phương Cửu mà đến.

“Đứng lại!” Hiên Viên Tiêu hét lớn một tiếng, như làn gió lạnh thấu xương gào thét, tứ phía tràn ngập khói mù dậy lên nồng đậm.

Dựa vào cái gì chứ? Ta không dừng lại, ngay cả đầu cũng không thèm ngoảnh lại, để cho ngươi đối diện với cái ót sau gáy a! Ha ha!

Cảm giác phía sau có sự chuyển động khác thường, vừa quay đầu liền chứng kiến ngay tên thất phu Hiên Viên Tiêu kia tung chưởng đánh vào ngực Ất nhà ta, còn chưa đợi ta mở miệng chửi hắn, tên thất phu ấy đã lại nhanh chóng với lấy tay ta, trong phút chốc cánh tay đã bị nắm chặt.

“A!– thả…thả…… tay… ra.” Ta mặt nhăn mày nhó, thực là đau đến mức lông mày cũng sắp chạm vào nhau đến nơi rồi , “ Đau, đau… đau quá a……”  Chết tiệt! Hạ thủ hung ác như vậy, cẩn thận không ta giết lão bà nhà ngươi a?!

Đột nhiên, một đạo chưởng phong từ trên đầu ta xẹt qua, hướng thẳng cánh tay đang sít chặt của Hiên Viên Tiêu đánh xuống, rồi đỡ lấy ta vào trong lồng ngực mềm mại.

Ta còn hoảng hồn chưa kịp định thần, chợt nghe thấy thanh âm thâm trầm của Đông Phương Cửu vang lên bên tai: “Hiên Viên huynh, động thủ phải cẩn thận!”

“Đúng đúng, ngươi nói ta đâu có động thủ a?! Có biết là quân tử dùng lời chứ không dùng tay dùng chân không hả?! Ngươi là cái đồ thất phu! Tên thất phu chính hiệu!” Xoa xoa vết tích ửng đỏ trên cổ tay, ta trợn mắt dữ dằn chửi hắn, “Hừ! Ngươi khi dễ nữ nhân, ngươi có phải là nam tử hán đại trượng phu nữa không đó?! Vậy mà ngươi lại vẫn có thể đứng đầu một đất nước cơ đấy, thật là mắc ói quá đi……”

Mắt thấy ma trảo Hiên Viên Tiêu lại hướng vào ta, liền vội vàng từ trong lòng Đông Phương Cửu nhảy phắt ra trốn sau lưng hắn, miệng như cũ vẫn không chịu buông tha: “Ngươi còn dám đụng đến ta, ta sẽ không gả Sở Sở cho ngươi đâu!” Hừ! Cho Kim quốc các ngươi không có triều đại tiếp theo luôn a!

Đông Phương Cửu một tay nắm chặt Thương Quan Lăng đang kêu gào không ngừng ở đằng sau, một tay luôn chuẩn bị để bất cứ lúc nào cũng có thể nghênh đón cơn phẫn nộ của Hiên Viên Tiêu, chính vì vậy lại càng không thể đi thuyền Kim quốc của cái tên Hiên Viên Tiêu mắt vàng đang trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta được.

“Hắn lên thuyền của ngươi làm gì?!” Ta ngây người, quay vào Đông Phương Cửu nói: “Đừng có cho hắn lên thuyền của ngươi a!”

Đông Phương Cửu khẽ cười một tiếng, hỏi: “Tiểu Lăng nhi không thích Hiên Viên huynh?”

“Không phải là không thích, mà là phiền! Ta thấy hắn rắc rối lắm!” Ta nói rành mạch từng chữ một.

“Thế à?” Đông Phương Cửu như vô tình thốt ra một câu: “Ta sao lại nhớ rõ lúc trước Lăng nhi có nói là rất yêu rất thương hắn nhỉ.”

Ta kinh ngạc, hồi lâu sau mới hoàn hồn được, nuốt nuốt nước miếng rồi mở miệng: “Đó là trước kia……” Tiếp theo liền xoay người bước nhanh lên thuyền.

Đông Phương Cửu thở dài, lắc đầu, cũng chậm rãi bước lên boong tàu, khẽ lẩm bẩm: “Lăng nhi, nàng bao giờ mới có thể nói thật với ta đây.”

Đăng tải tại Chỉ cần có tiền | 6 phản hồi

Chỉ cần có tiền, ta yêu! – Chap 57

Chương 57: Ma Y huyền bí, tới đâu để tìm?[ hạ ]

(Edit: Sunshine | Vivien Levy)

Nguồn: Blog Sunshine | Vivien Levy trên WordPress hoặc Blog Sunshine | Vivien Levy trên 360 plus

 

Ta ngoảnh đầu nhìn vào cặp mắt cáo già Vô Ngôn, ước đoán ý nghĩa trong lời nói của lão……

Ah, phải rồi! Ma Y vốn là người Ngôn quốc mà! Chính mình viết ra sao lại có thể quên được chứ, thảo nào mà Hiên Viên Tiêu muốn tới Ngôn quốc thế.

Nhưng vậy hình như không được đúng lắm a, theo như nhân vật mà ta viết thì tên kia đích thị là một kẻ điên ngao du bốn biển. Còn tại sao lại kêu Ma Y chắc chắn là một kẻ điên? Là bởi muốn khiến cho tên kia chữa bệnh so với lên trời còn khó hơn gấp vạn, muốn hắn cứu người thì nhất định phải giải đáp được câu hỏi xảo quyệt mà hắn đề ra, cho dù có trả lời đúng đi chăng nữa hắn cũng chưa chắc đã thèm chữa cho ngươi, còn phải xem tâm trạng của hắn thế nào đã, với lại cứ cho là  hắn đồng ý chữa cho ngươi đi, thì trong quá trình điều trị nếu hắn đột nhiên mà thấy khó chịu, rất có thể ngươi sẽ được trực tiếp đi gặp Diêm Vương luôn! Đấy ngươi xem, thế không phải một tên điên thì là gì? À, mà cũng có thể là bệnh thần kinh đó.

“Lỡ đâu Ma Y không hề ở Ngôn quốc.” Ta lắc đầu, thở dài, “Ai biết được hắn lại tới chỗ nào chơi đùa chứ……”

Đôi phượng mâu đen thẫm của Đông Phương Cửu chợt trừng lớn, rồi lại cười yếu ớt nhìn Thượng Quan Lăng, vẻ mặt cố che đậy ý không thể tin được trong đáy mắt, giọng điệu như trêu chọc nói: “ Ồ, ngay cả Tiểu Lăng nhi của ta cũng biết Ma Y không ở Ngôn quốc .”

Nhận thấy sự lay động trong ánh mắt Đông Phương Cửu từ phía sau, Hiên Viên Tiêu tựa hồ cũng lờ mờ hiểu được chút gì…… Ngày ấy hắn cùng Đông Phương Cửu ở trên mái Sở Dật các……

Bỗng nhiên, Hiên Viên Tiêu kinh ngạc nhìn về phía Thượng Quan Lăng.

“Ta sao lại không biết chứ? Ta dù sao cũng là công chúa của Ngọc quốc nha!” Nói xong, ta nghĩ muốn đánh chính mình quá, tận dụng chút ánh sáng chăm chú nhìn về phía Âu Dương Vân lúc ấy. Cũng may, hắn chỉ hạ mắt xuống không nhìn ta.

Hú vía, may mà Âu Dương Vân vẫn còn có chút nhân tính không lột trần ta tại trận, nếu hắn mà tố giác ta, ta chắc sẽ lập tức bị Hiên Viên Tiêu đánh chết, hoặc cũng có thể là bị Đông Phương Cửu tra tấn tới chết mất thôi.

Cảm giác này cứ như có con dao đặt ngay sau lưng, thật không hay chút nào. Mọi người đều biết ngươi là kẻ bịp bợm cũng chẳng phải đáng sợ gì, cái đáng sợ chính là chỉ có một người biết ngươi là kẻ bịp bợm, mà người kia còn xem ngươi diễn trò lừa những người khác, tới khi nào thấy đùa giỡn nhàm chán không còn hững thú nữa rồi, sẽ đem những lời bịa đặt của ngươi vạch trần từng chút một để tìm kiếm niềm vui mới.

Tâm tình Đông Phương Cửu, có phần hỗn loạn. Dĩ nhiên, trong lòng hỗn loạn không phải chỉ có mình hắn.

“Hiên Viên huynh thực chắc chắn tin rằng Ma Y du ngoạn đã trở về rồi chứ?” Âu Dương Vân đợi đúng thời điểm mới hỏi, hắn vừa nhìn thoáng qua liền hiểu ngay tâm tư Thượng Quan Lăng lúc này. Trong lòng hắn cảm xúc lại có phần không như thế, nói đơn giản đó là sự hài lòng, hắn hết sức cao hứng vì chỉ có mình hắn biết bí mật, một bí mật có thể khiến một người ở lại bên cạnh hắn. Đó là nguyên do mà Âu Dương Vân nở nụ cười, những tia sắc bạc trong ánh mắt khẽ dao động.

Hiên Viên Tiêu thấy nét mặt Âu Dương Vân nhất thời nghi hoặc, rồi nhân tiện nói: “ Không biết, cho nên mới muốn hỏi Âu Dương.” Âm điệu vừa phải, ngữ khí ôn hoà.

“Tiếc là, Âu Dương cũng không biết.” Mỉm cười lãnh đạm, tựa như chuyện không liên can đến mình.

Vô Ngôn nói chen vào: “ Ma Y tuy là người Ngôn quốc ta, nhưng Vô Ngôn lại chưa từng may mắn gặp qua Ma Y lần nào. Thực đáng tiếc a, đáng tiếc a……” Lắc đầu lia lịa, giống như hắn thật sự kính trọng Ma Y nhường ấy vậy.

Đông Phương Cửu im lặng không lên tiếng, lặng lẽ suy tính. Nhưng cũng không suy ra được điều gì về Ma Y.

Hiên Viên Tiêu sớm đã dự đoán kết quả như vậy, cho nên hắn lúc xuất phát đã dặn dò hai đại ảnh vệ của mình đi tìm tung tích Ma Y, nhưng mãi đến tận hôm nay hắn vẫn không nhận được chút xíu tin tức gì. Có chút nóng ruột thật, dù sao Sở Sở bị trúng độc nặng thế nếu không được giải kịp thời thì……

“Ta biết hắn ở đâu rồi!” A ha! Ta biết, ta biết! Vốn sau khi ta “xuyên” tới ở chương hai, Hiên Viên Tiêu sẽ phải đưa Sở Sở hơi thở mong manh đi khắp nơi bằng mọi giá tìm kiếm bóng dáng Ma Y, cuối cùng hắn cũng đã gặp được Ma Y trong một nơi thâm sơn cùng cốc của Lương quốc, tiếp đó lại bị tên Ma Y kia làm khó đủ đường, nhưng rốt cục Sở Sở trong tình trạng hấp hối tưởng chừng không thể qua khỏi cũng đã sống lại.

“Hắn ở đâu?”

Đông Phương Cửu đột nhiên hoàn hồn trở lại, Hiên Viên Tiêu ngay tức thì truy vấn, Vô Ngôn híp mắt như cười, Âu Dương Vân ngân mâu khẽ run.

Ta lôi Đông Phương Cửu qua, nhìn vào mắt hắn, hỏi: “ Lương quốc ngươi có phải có một ngọn núi tên là…… Cửu Trọng Sơn không?”

Đông Phương Cửu giật mình sửng sốt, tiếp theo chậm rãi gật đầu.

“A ha, vậy thì đúng rồi, Ma Y lão nhân đang ở đó đấy!” Ta hưng phấn vỗ tay bôm bốp, khẽ nhếch miệng cười rồi kéo Ất đang một phen ngạc nhiên quá độ ra, lớn tiếng hỏi: “Ất, ta rất lợi hại phải không? Hắc hắc, làm thuộc hạ của ta cũng mở mày mở mặt lắm chứ nhỉ?!”

Ta chính là biết rõ các ngươi đều không biết cái bí mật này mà!~~~

Oa ha ha ha, ta cảm giác như sự hồi sinh của ta giờ mới được bắt đầu!

Phật viết: Vui quá hoá buồn.

Đăng tải tại Chỉ cần có tiền | 20 phản hồi

Chỉ cần có tiền, ta yêu! – Chap 56

Chương 56: Ma Y huyền bí, tới đâu để tìm? [Thượng]
 
(Edit: Sunshine | Vivien Levy)

 

 

Hoàng cung Ngôn quốc, Ngự Thư phòng.

Trong phòng hiện có ba người đang ngồi, và một kẻ thì nôn nóng tới mức đứng ngồi không yên.

Không sai, cái người cứ đi tới đi lui hết nhảy lên rồi lại ngồi xuống hoài ấy chính là ta, cũng không phải là không hề chú ý tới hình tượng trong con mắt người khác, mà ta đây chẳng phải đang sốt ruột đến mức sốt vó lên đó sao! Tính mệnh Sở Sở nhà ta sắp lâm nguy a, ta quýnh lên giậm chân liên hồi ấy thế mà mấy vị đại gia kia lại cứ ung dung mà ngồi phẩm trà, một điều trà, hai điều trà, chẳng hề chán cái thú về trà ấy.

Ta thấy tình cảm đồng chí Hiên Viên Tiêu này đối với Sở Sở nhà ta sao lại có thể hờ hững thế chứ? Hắn đáng lẽ ra cũng phải nóng vội như ta mới phải a?

Ta liền phi đến trước mặt Hiên Viên Tiêu, giương mắt dữ tợn nghiêm mặt xét hỏi hắn: “Sở Sở rốt cuộc là bệnh gì? Lúc trước chẳng phải vẫn rất mạnh khoẻ đó sao? Ngươi thay ta chăm sóc nàng kiểu gì thế, hả? HẢ?! Ngươi nói đi a? Nói đi chứ?! Sao ngươi lại vẫn có thể tuyệt nhiên không chút cấp bách như vậy!” Ta chưa hết giận, dứt khoát bước lên phía trước, gắt gao túm lấy cổ áo vàng được thêu hoa lệ rực rỡ của tên thất phu Hiên Viên Tiêu kia, “Ngươi dám nói ngươi không phải thay lòng đổi dạ?! Cái hành động này của ngươi thực là phá hỏng hết hình tượng Trần Thế Mỹ rồi a!!!”

Hiên Viên Tiêu giật nảy mình, vừa muốn mở miệng giải thích gì đó, thì ngay lúc ấy, lão cáo già Vô Ngôn ý cười trong trẻo đi vào, phía sau còn dẫn theo một người, ta liếc mắt nhìn lên, kìa, đó chẳng phải là Ất của ta sao?! Quả nhiên là bị bọn hắn giam giữ mà! Đồ tiểu nhân thâm độc!

Thả Hiên Viên Tiêu ra, ta vội chạy đến bên mình Ất, quan sát từ đầu đến chân hắn, sờ sờ phía trước, rồi lại lần mò sờ soạng đằng sau, thiếu mỗi điều là cởi nốt quần áo của hắn ra mà nhìn thôi, Ất mặt nhất thời đỏ ửng như quả cà chua.

“Khụ khụ……” Đông Phương Cửu khẽ nhíu mày, ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Lăng nhi, chẳng lẽ Âu Dương lại ngược đãi thuộc hạ của nàng hay sao?” Tầm mắt lướt qua đôi ngân sắc đầy lửa giận của Âu Dương Vân, khúc khích cười, tựa như đang thị uy: Mất đi lòng tin, đâu phải sẽ dễ dàng mà lấy lại như thế?

“Ah……” Ta thuận theo đáp, kéo kéo tay Ất, hỏi không ngừng: “Sở Sở thế nào rồi? Đêm qua sao ngươi lại không nói với ta a!”

“Trưởng công chúa……” Ất có chút ngập ngừng. Hắn tự biết không kịp thời bẩm báo bệnh tình của Thượng Quan Sở Sở với Quan Lăng nhất định là tội nặng, bất luận có nguyên nhân gì đi nữa, “Thuộc hạ không bảo vệ tốt được cho Quận chúa Sở Sở, thỉnh chủ tử trách phạt!” Quỳ gối, chắp tay mà nói.

“…… Thôi quên đi, đứng lên mau…… Ta không nên giận cá chém thớt với ngươi.” Nâng Ất dậy, ôn tồn hỏi: “Sở Sở thật bệnh nặng lắm à?”

Ất suy nghĩ một chút, đáp lời: “Từ khi hồi cung Quận chúa Sở Sở thân thể liền ngày càng suy nhược, khoảng ba ngày sau thì nằm bất tỉnh trên giường.”

Ta quay người nhìn về phía Hiên Viên Tiêu, ánh mắt lạnh buốt, vô cùng giận dữ truy vấn: “Sở Sở cùng ngồi thuyền trở về với ngươi, vì sao nàng gặp chuyện mà ngươi lại vẫn bình yên vô sự?”

Lông mày Hiên Viên Tiêu phút chốc cau chặt lại, đôi đồng tử sắc kim hiện lên một tia hỏa quang, thanh âm lạnh lùng nói: “Hừ, ngươi hiện đang hoài nghi ta?” Không đợi Thượng Quan Lăng trả lời, lại xa xăm nói, “Nàng còn chưa rời khỏi Ngôn quốc thì đã trúng độc rồi.” Đầu hơi cúi xuống che khuất ánh nhìn sắc bén của hắn.

Ta sửng sốt, rồi giống như kiểu phản xạ có điều kiện mà nhìn hướng vào Vân tiên nhân, trong đôi ngân mâu thoáng hiện nét kinh ngạc. Xem ra chắc không phải là Âu Dương Vân làm, có điều…… Ha ha, Vân tiên nhân cũng có thể là diễn kịch nha……

Tới gần Hiên Viên Tiêu, ta hỏi: “Ngươi làm thế nào mà khẳng định Sở Sở trong lúc rời đi thì trúng độc? Ngươi nếu đã biết nàng trúng độc tại sao lại không mau chóng truyền ngự y giải độc cho nàng chứ?!”

“Lăng nhi, cứ từ từ.” Đông Phương Cửu thản nhiên từ trên ghế đứng dậy, khoan thai đi đến cạnh bên Thượng Quan Lăng, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc loà xoà trên trán nàng, nhu hoà nói: “Nàng hỏi gấp gáp như vậy, nhiều như vậy, Hiên Viên huynh cũng không biết nên đáp câu nào trước đâu.” Dứt lời, đôi phượng mâu đen thẫm sâu thẳm thấu hiểu chiếu thẳng vào ánh mắt vàng kim của Hiên Viên Tiêu.

Cùng lúc đó sắc kim xẹt qua tức thì lóe lên sát khí, nhưng lát sau đã lại không còn thấy gợn sóng. Hiên Viên Tiêu nhìn chằm chằm vào đôi bích mâu Thượng Quan Lăng, thật lâu sau mới lại mở miệng: “Nói chung, ta không cần phải lừa ngươi.”

Ta phẫn nộ! A, ngài chỉ với một câu “Không cần phải” là giải đáp được hết thảy vấn đề của ta hay sao? Rõ thật là có cái khí phách của bậc đế vương mà, rất tốt đấy nhỉ! Xoay ngay lưng lại, không thèm nhìn hắn, chỉ cần nhìn thêm một lần nữa thôi ta nghi nắm tay ta sẽ vọt lên mà đập bể cái mũi cao cao tự tại của hắn lắm!

“Chỉ có Ma Y mới có khả năng chữa trị được.” Đúng lúc Quan Lăng xoay người, Hiên Viên tiêu thản nhiên bồi thêm một câu.

“Ma Y?!” Ta lại cấp tốc quay phắt lại, đối mặt với Hiên Viên tiêu: “Vậy thì mau mau mời Ma Y tới chữa cho Sở Sở đi a!”

Vô Ngôn nhẹ cười một tiếng, nói: “A ~~ té ra Kim Đế lần này tới đây đích thị là vì Quận chúa Sở Sở a, Vô Ngôn còn tưởng rằng Kim Đế một mình tới là bởi đại hôn của Vương thượng nhà ta chứ, ha ha.” Đôi mắt uốn cong thành hình lưỡi liềm, híp mắt cười cười, nhìn thoáng qua cái người mặt không chút biểu tình đang ngồi ngay ngắn bên cạnh hắn – Âu Dương Vân, rồi lại nhìn về phía có hàn khí toả ra – Hiên Viên Tiêu, trong ánh mắt không có lấy một chút sợ hãi, mà chỉ như là khiêu khích.

Đăng tải tại Chỉ cần có tiền | 5 phản hồi

Chỉ cần có tiền, ta yêu! – Chap 55

Chương 55: Đại hôn tạm hoãn, bốn người cùng vui!

(Edit: Sunshine | Vivien Levy)

 

Hết thảy mọi người đều giật mình, giờ phút này trên Thần Chỉ Đài thập phần im lặng, bầu không khí gượng gạo tới cực điểm.

Không ai có thể nghĩ rằng đại hôn của Ngôn quốc vương cuối cùng lại diễn ra một vở kịch hay như vậy, mà người khởi xướng không ai khác chính là Cửu vương gia Lương quốc tiếng tăm lẫy lừng, người có khả năng kế vị ngai vàng nhất của Lương quốc.

Truyện tiếu lâm như thế cho dù ở dân gian cũng đã hiếm thấy rồi, huống chi đây lại là nơi muôn người chú ý, sứ giả các quốc gia khắp bốn phương tề tựu đông đủ.

Có người thì trong lòng cảm thán Đông Phương Cửu khí phách, có người trong lòng thì lại thương tiếc Âu Dương Vân cô tịch, nhưng càng đông hơn cả là số kẻ đang chú mục nhìn chằm chằm vào cái người có thể khiến cho hai vị quân vương kia vì nàng mà bất chấp liều lĩnh minh tranh.

Một cuồng lực dữ dội khiến ta đang ở trong lồng ngực Đông Phương Cửu bị giật mạnh lại, ánh mắt cực kì băng hàn thẳng trừng nhìn ta, giữa sắc vàng trong đôi mắt ngập đầy lửa giận phừng phừng cứ như muốn đem ta ăn tươi nuốt sống luôn vậy, rồi đột nhiên ánh vàng sắc bén kia rọi thẳng vào người đang đứng sau lưng ta, Hiên Viên Tiêu thanh âm lạnh lùng nói: “ Đông Phương Cửu, trước mặt người khác đóng kịch coi được sao?!”

“Tiểu vương chưa từng đóng kịch.” Đông Phương Cửu mím môi cười, phong tình vô cùng.

Hiên Viên Tiêu tầm mắt dừng trên người Đông Phương Cửu vài giây mới lại chuyển hướng vào ta, hỏi: “ Sở Sở trúng độc, tính mệnh sắp lâm nguy rồi, ngươi muốn cùng ta trở về cứu chữa nàng chứ, hay là muốn cùng Đông Phương Cửu quay về Lương quốc làm cái Cửu Vương phi gì gì đó hả?!”

A?! Sở Sở bị bệnh sao? Không, là trúng độc?! “ Độc gì? Kẻ nào hạ? Có nghiêm trọng không?” Bộ não ta hỏi không ngừng, tiếp đến liền không chút do dự kéo tay Hiên Viên Tiêu, “ Đi, chúng ta mau quay về  Ngọc quốc!”

Hiên Viên Tiêu lơ đãng nở nụ cười, Đông Phương Cửu đứng phía sau chứng kiến cảnh ấy đầu hơi cúi xuống, rồi lại ngẩng lên, trên mặt lộ ra nét cười nhạt mê hoặc lòng người, ôn nhu nói: “ Lăng nhi chớ vội.”

“Hử?” Ta ngoảnh đầu lại nhìn Đông Phương Cửu, không vội? Tính mệnh sắp lâm nguy rồi còn không gấp hay sao? “Chuyện này, Đông Phương Cửu…… chuyện này……” Cám ơn ngươi đã tới giải cứu cho ta, bất quá, ta phải về trước chăm sóc Sở Sở nhà ta đã, đợi Sở Sở bình phục rồi ta nhất định đích thân tới Lương quốc cảm tạ ngươi, “ Ta phải về trước, đến lúc đó sẽ lại đi Lương quốc tìm ngươi.” Lời nói ra, đã thay đổi ý tứ.

“Đứng lại –”

Thanh âm trong trẻo lạnh lùng bay tới, nghe giá băng lạnh thấu xương, cảm giác áy náy đột nhiên lan dần toàn thân ta.

Ta yếu ớt xoay người, không dám ngẩng đầu, không dám nói lời nào hết, ta có thể cảm nhận được Vân tiên nhân thở ra cũng mang theo sự run rẩy, hôm nay ta làm như vậy, hay đúng ra là, chúng ta làm như vậy, đối với Vân tiên nhân mà nói đó thực sự là một sự xúc phạm khá lớn, ta không còn mặt mũi nào ngẩng đầu nhìn hắn nữa, càng hiểu được xin lỗi cũng chỉ là vô ích mà thôi, cho dù sự tình khai mào là hắn không đúng trước, nhưng mà, nhưng mà……

“Lăng nhi, nàng đã ưng thuận ta rồi.” Khẽ một câu, lòng băng giá.

“Ta! Ta……” Ta ngẩng mạnh đầu nhìn thẳng vào đôi ngân mâu kia, ảm đạm không ánh sáng, làm ta thấy rõ ràng lỗi lầm của chính mình. Ưng thuận ngươi cái quái gì? Ta chưa từng làm tổn thương hắn, lại càng chưa từng ưng thuận hắn, ưng thuận hắn không phải ta, không phải ta đâu a! Lát sau, ta nhẹ cười một tiếng, khoan thai mở miệng: “Vân Lăng vương biết mà, ưng thuận ngươi không phải là ta.” Nếu đã buông tha, thì buông tha luôn đi chứ. Cứ chặn đường không ngừng như vậy, lại càng khiến người ta thương tổn thêm thôi.

“Không đúng!” Âu Dương Vân bỗng dưng gia tăng âm lượng, “ Là chính miệng nàng bảo ta giữ lại nàng, lẽ nào nàng quên rồi sao?!”

OMG! Ta biết rồi, đúng là ta có nói như vậy, nhưng là do ngươi cài bẫy ta nha, ta tưởng rằng “Giữ” nghĩa là giữ lại tính mạng ta chứ, nào ngờ đâu ngươi lại dám chơi chữ với ta thế à!

Ta vừa định mở lời giải thích, thì Đông Phương Cửu ở phía sau liền đi tới, hắn lôi ra một tờ giấy Tuyên Thành được gấp tư gọn ghẽ từ cổ tay áo đưa cho Âu Dương Vân, cười nói: “Âu Dương huynh không ngại trước tiên xem vật này của Tiểu vương chứ, việc gì cũng cần phải có bằng chứng mới được.”

Âu Dương Vân hơi sửng sốt đôi chút, rất nhanh đón lấy, mở ra vừa nhìn……

Hiên Viên Tiêu rõ ràng cũng rất hiếu kỳ về nội dung trên tờ giấy, nhưng lại ngại thể diện không dám tiến lên, đành phải chờ phản ứng của Âu Dương Vân vậy.

Tiếc là, hồi lâu sau, Âu Dương Vân vẫn chỉ cầm giấy không thốt ra một lời nào.

Rốt cuộc là cái gì nhỉ? Ta thực sự rất tò mò. Sao mà thấy cái tờ giấy này nhìn quen mắt thế cơ chứ? Song cũng là, nhờ vào tờ giấy này hết a, ha ha.

Không biết từ lúc nào Đông Phương Cửu đã đứng cạnh bên ta rồi, cánh tay hắn nhẹ nhàng đặt lên vai ta, làm ta liền nhớ tới vồng ngực của hắn, ta kiễng chân gần vào tai hắn, nhỏ giọng hỏi: “ Hey, ngươi đưa cho Vân tiên nhân xem cái gì thế?”

Đông Phương Cửu cười cười: “ Lăng nhi muốn biết thì tự tới đó xem đi.” Nói rồi liền đẩy ta về phía trước, do quán tính, ta thiếu chút nữa là đâm sầm vào lòng Âu Dương Vân rồi. Ta lấy lại thăng bằng, ngoảnh đầu lườm Đông Phương Cửu một cái, hắn cười tít mắt nhìn Vân tiên nhân đang chăm chú xem tờ giấy kì lạ kia……

Trời xanh ơi! Thiên địa ơi! Cái này…này…này… chẳng phải là [Hiệp ước bất bình đẳng] mà ta cùng Đông Phương Cửu kí kết đó sao?!

 Nhưng mà, nhưng mà……

Ta vọt tới trước mặt Đông Phương Cửu, trừng mắt phẫn nộ mắng hắn: “ Cái tên ngốc Đông Phương Cửu ngươi cũng thâm độc lắm! Ngươi ngay cả…… Ngươi ngay cả……”

“Hử? Lăng nhi, nói năng cũng phải cẩn thận a, mọi người đều sẽ nghe thấy mất.” Đông Phương Cửu quyến rũ cười, nhẹ buông mấy lời vân đạm phong thanh.

“Ta!……” Ôi…… Ta thực là xui xẻo mà! Cái tên ngốc kia còn bắt bẻ ta, còn dám nói là ta bằng lòng làm Vương phi hắn nữa, lại còn nói cái câu buồn nôn chó má kia “Trên có trời xanh dưới có hoàng tuyền, từ nay đến cuối đời sẽ không phụ bạc nhau!”.

Ta…ta…ta dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch nổi a! Trên thì chữ kí hoa lệ, dưới lại có dấu vân tay đỏ choét!

Ta làm gì suy nghĩ sâu xa được như thế, nếu không phải ta thấy chữ viết bằng bút lông xấu tệ, ta sao có thể để hắn kí thay ta?! Nhưng cũng thật đúng lúc mà, nào ai nhìn ra được sơ hở bên trong chứ?! Trừ phi, trừ phi ta tìm được cái bản ký kết kia của ta!

Trên Thần Chỉ Đài mọi người đứng ngồi không yên, hiện tại phải gọi là tình huống gì đây a, tân lang đứng ngẩn ra, tân nương trợn mắt khó ưa, cướp dâu thì cười dịu dàng, còn có Hiên Viên đế lạnh lùng mạo hiểm đứng ở giữa nữa chứ.

Sau đó, một người ăn vận rất đúng qui cách tiêu sái bước tới, cất cao giọng nói: “ Nếu Quận chúa Sở Sở tính mệnh đang lâm nguy, thì Vô Ngôn đề nghị Vương thượng cùng Công chúa cứ tạm hoãn đại hôn trước đã.” Vô Ngôn dùng ánh mắt chân thành nói với Âu Dương Vân.

Âu Dương Vân chậm rãi gật đầu, tiếp đến đảo mắt tứ phía, thông báo với toàn thể quan khách: “ Đại hôn tạm hoãn, Âu Dương thiết yến(tổ chức tiệc) ba ngày tạ lỗi với các vị!”

Một hồi xôn xao.

Ách, đột nhiên có ba cuồng lực ép vào ta, đồng chí Âu Dương Vân thì túm tay phải ta muốn kéo đi về bên phải, đồng chí Hiên Viên Tiêu thì lôi cánh tay trái ta hướng về bên trái, còn tên ngốc Đông Phương Cửu kia thì lại ôm lấy thắt lưng ta từ phía sau khiến ta không thể nào mà di chuyển cũng như động đậy gì được .

Lão nương phát hoả, hét lớn một tiếng: “ Các ngươi có bỏ hết tay ra không thì bảo, lão nương sẽ tự mình đi!”

Nổi bão tố một chút cũng chẳng quan trọng gì, quan trọng chính là ta lại không đi theo hướng nào hết, mà chọn hướng trước mặt bước tới, cho mọi người chiêm ngưỡng bộ dáng nữ nhân hùng dũng……

Hàng vạn ánh mắt xuyên thấu.

Được thôi, được thôi, vốn danh tiếng Thượng Quan Lăng đã không tốt rồi, ta đây cũng không sợ cái “Mỹ danh” nữ nhân chanh chua đanh đá đâu a!

Aizz, phủi phủi người, kéo kéo áo quần, mẹ kế ta sải bước vô cùng hiên ngang hướng phía dưới Thần Chỉ Đài đi tới, nhưng mà, cái khăn quàng rườm rà có thể dùng mà quét rác này lại khiến ta khựng lại một chút, rồi, ta tiếp đến dùng phương thức nhanh nhất mà xuống Thần Chỉ Đài……

Một trận cười vang.

“Ha ha ha, dùng cách lăn mà xuống quả nhiên là nhanh thật!”

“Đúng vậy, ha ha ha……”

Mẹ nó chứ, Cười đến chết đi! Coi chừng rớt cả quai hàm ra đấy!

Phật tổ ơi, tổ huynh ơi, ngài sao lại không trông thấy ta chứ?!

Đăng tải tại Chỉ cần có tiền | 5 phản hồi

Chỉ cần có tiền, ta yêu! – Chap 54

Chương 54: Sắc đỏ diễm lệ, mê hoặc lòng người!

(Edit: Sunshine | Vivien Levy)

 

Kỳ thực, ta rất muốn lập tức gật đầu ngay với Đông Phương Cửu mà nói: Yes, I do! Sau đó sẽ liền theo hắn hoả tốc rời khỏi cái Thần Chỉ Đài toàn  dân “Kinh hãi” này.

Chỉ trách cái đầu của ta nghiêng qua không đúng lúc, đã thấy rõ đôi ngân sắc u ám của Vân tiên nhân và đôi đồng tử ánh kim đầy hỏa khí của Hiên Viên Tiêu, trong chớp mắt cả người ta cứng đờ, ánh mắt tha thiết nhìn về phía Đông Phương Cửu, chẳng biết phải làm sao.

Đông Phương Cửu trông thấy Thượng Quan Lăng vẻ mặt ngây ngô, khóe miệng hơi nhếch lên, chậm rãi đi tới trước mặt Thượng Quan Lăng, chợt nén thanh âm, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại rất xa xăm rõ ràng: “ Lăng nhi, ngày ấy ta và nàng ở ‘Lăng Vân cung’ đã lập lời thề ước — ‘Trên có trời xanh dưới có hoàng tuyền, từ nay đến cuối đời sẽ không phụ bạc nhau!’ Hôm nay, lời nói hãy còn văng vẳng bên tai, người vẫn còn đó, nàng sao có thể phụ ta như vậy?!” Thanh âm Đông Phương Cửu yếu ớt lại tràn đầy ai oán, một nam nhân với điệu bộ lên án kẻ bạc tình.

Trên Thần Chỉ Đài rộ lên một trận xôn xao.

Ta… ta… ta là bị oan a!…… Ta làm sao – làm sao — có thể — nói cái câu buồn nôn kinh tởm ấy chứ?!

Thế nhưng, không thể phủ nhận, khoảnh khắc trong mắt ta ánh lên đôi đồng tử đen nháy của Đông Phương Cửu, thì đôi mắt hắn dường như cũng ánh lên trong trái tim ta, một màu đen óng ánh trong veo……

“Ta…… Ta……” Ta đáng ra không nên phụ ngươi? Không ngờ ngươi lại dám bịa đặt trắng trợn như vậy?!

Bốn bề vây khốn là cái loại cảnh ngộ gì thế không biết, giây phút này ta quả thực vô cùng thấm thía rồi. Một bên là Âu Dương Vân với đôi ngân mâu xinh đẹp u ám không chút tia sáng, một bên là Hiên Viên Tiêu gần như muốn bùng lên cơn thịnh nộ, còn lại hai phía nữa cũng đều là đám thiếu nữ hận không thể đem ta ra xé xác cho hả giận……

Thấy Thượng Quan Lăng lắp bắp sau vẫn không thốt ra được lời nào, Đông Phương Cửu cúi đầu thở dài, có lẽ vẫn còn phải tác động thêm mới được. Lại vung tay lên, Đông Phương Cửu nét mặt lộ vẻ mỉm cười, rất hợp tình hợp lý, cao giọng nói: “ Lăng nhi, nàng nếu thật lòng thích Vân Lăng vương, thực sự muốn làm Vương phi Ngôn quốc, ta đây liền cầu chúc hai người bạch đầu giai lão, vĩnh viễn không rời.” Nói xong, khuôn mặt Đông Phương Cửu không còn dáng vẻ tươi cười nữa, đôi lông mày chau lại, trong đôi mắt kia là ngập đầy sự bi thương, cực kỳ chua xót, hắn nhẹ xoay gót, thì thầm như tự nói: “Lăng nhi, nàng sao lại như thế…… vô tình……”

……

“Nàng ta cứ tưởng mình là ai chứ? Có gì mà ghê ghớm đâu? Cũng chỉ là công chúa của một quốc gia thôi!” (Vivi: Vâng! CHỈ LÀ công chúa thôi! Mấy người nghĩ mình là ai chứ!!!)

“Đúng đấy đúng đấy, chẳng qua là Ngọc quốc công chúa mà, có cái gì tốt……”

“Này, người Ngọc quốc toàn là dựa vào tư sắc thôi!”

“Ha ha ha……”

“Cửu vương gia thật tội nghiệp……”

“Vương thượng của chúng ta mới là đáng thương kìa, từ đầu đến cuối lại đi yêu thích loại nữ nhân thủy tính dương hoa này!”

“Cũng đều tại nữ nhân ngoan độc bất hảo kia!”

“Đúng đúng!”

……

Âu Dương Vân vẫn như trước không nói, lẳng lặng đứng, ánh mắt ảm đạm, nhưng khi đôi ngân mâu hắn lướt qua khuôn mặt Đông Phương Cửu, thì lại bừng lên như bị dao đâm thực doạ người, đón nhận ánh mắt Đông Phương Cửu, hắn trông thấy chính là ý cười khúc khích, một bộ dáng nắm chắc phần thắng trong tay. Âu Dương Vân trong lòng cười lạnh một tiếng, nhưng vẻ mặt lại biểu lộ có điểm bi thương. Hắn giơ tay lên, liền có người hầu bưng chén rượu tới, cất bước đi đến trước mặt Đông Phương Cửu, nét bi thương trên mặt đã không còn, thoáng hiện ý cười nơi khóe môi, tiếp đến hắn thấp giọng nói: “ Chén rượu này Âu Dương cảm tạ Đông Phương huynh đã tác thành, giờ Âu Dương xin thề cùng Lăng nhi……”

Đông Phương Cửu tiếp nhận chén rượu, nở nụ cười như khiêu khích Âu Dương Vân, bất chợt quay lại, đối diện với Thượng Quan Lăng, trông thấy bộ dáng giật mình kinh ngạc của Thượng Quan Lăng, Đông Phương Cửu chỉ dám cười thầm trong lòng, trên mặt vẫn vô cùng nghiêm túc, đôi mắt đen thẫm chứa đầy nỗi thống khổ vô hạn: “ Lăng nhi, đã như vậy, chúng ta từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt, sẽ không còn can hệ gì nữa. Nguyện cho, ta và nàng đời đời kiếp kiếp — vĩnh viễn không gặp lại nhau!”

Dứt lời, vung tay, chén rượu rơi xuống đất, “Choang” một tiếng vỡ nát, Đông Phương Cửu quay bước đi đầu không ngoảnh lại, sắc đỏ kinh diễm thoáng hiện trong khoảnh khắc đã lại dần tan biến ngay trước mắt……

Đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp lại? Tên ngốc Đông Phương Cửu này sẽ không còn quan tâm tới ta nữa sao?!

Ta trừng mắt nhìn về phía sắc đỏ sắp biến mất kia, lồng ngực thắt lại đau xót, ngay cả ánh mắt cũng có chút chua xót lẫn yêu thương.

Đột nhiên, ta vươn tay chộp tới phía trước, bản năng, ta chưa từng nghĩ đến sắc đỏ luôn bên cạnh ta ấy sẽ biến mất, ta muốn nắm chặt lấy nó, bắt lấy sắc đỏ kia!

Ta vứt dải lụa đỏ trong tay, nhấc chân chạy theo ánh đỏ, bộ dáng này của ta, thực sự là có điểm liều lĩnh bất chấp.

“Lăng nhi! Nàng làm gì thế?!” Phía sau là Âu Dương Vân kinh ngạc chất vấn, thanh âm run rẩy.

“Thượng Quan Lăng!–” Hiên Viên Tiêu cũng ngây người.

Do chạy quá nhanh, mũ phượng trên đầu rớt xuống, rơi xuống mặt đất “Loảng xoảng –” một tiếng vang thật lớn, đuôi váy dài chẳng biết từ lúc nào đã bị ta dẫm lên, nhất thời ta liền mất trọng tâm, mặt hướng xuống đất sắp ngã……

Một thanh âm, có phần vui sướng xen lẫn yêu thương: “ Tiểu Lăng nhi của ta……” Một tiếng than nhẹ, ước chừng đều là niềm yêu thương tha thiết, “Rõ thật từ đầu chí cuối đều là một tên tiểu ngốc mà!”

Mặt ta không va phải nền đất, mà là một lồng ngực như bạch ngọc, bao bọc ta, cũng đều là sắc đỏ diễm lệ mà ta vừa định bắt lấy kia……

Đăng tải tại Chỉ cần có tiền | 4 phản hồi